Nơi chia sẻ những điều thú vị...

Bài kết thúc môn Giáo lý

Câu hỏi: Bạn sẽ khởi sự từ đâu để nói cho con người của thời đại hôm nay hiểu và dễ dàng đón nhận đức tin Công giáo của chúng ta? Tại sao?

Đối thoại Phaedo và Linh tượng thuyết

Tóm lại, đối thoại Phaedo có tương quan rõ nét với thuyết linh tượng của Plato. Tuy nhiên, có một vấn đề mà người viết còn thắc mắc và muốn suy tư thêm. Linh hồn tuy bất tử và vĩnh cửu nhưng liệu nó có bất biến không? Nếu bất biến thì phải giải thích thế nào về thuyết hồi tưởng. Nếu không bất biến thì tri thức mà lý trí - một chức năng của linh hồn - đạt được, liệu có chắc chắn như Plato mong muốn?

Vấn đề Vô minh trong Phật học nguyên thủy và triết hệ Advaita Vedanta

Đa phần những bộ phim ấy đều có chung một mô tuýp: khởi đầu là cảnh thuận buồm xuôi gió trong tình yêu của nam nữ chính; tiếp đến là những tình tiết trắc trở, gập ghềnh xảy đến với họ, mà nguyên nhân là do những hiểu lầm của chính họ hoặc do những mối thù truyền kiếp của các thế hệ trước; sau cùng, khi những hiểu lầm ấy được hóa giải, hai nhân vật chính sẽ được ở bên nhau trọn đời, trừ một vài trường hợp có kết thúc buồn.

Sách mới: Phó Thác Hoàn Toàn - Những Lá Thư Gửi Các Chủng Sinh

“Cha Najim đã viết một bộ sưu tập những lá thư rất hay theo truyền thống Lectio Divina (Gặm nhấm Thiên Thư). Các chủng sinh, những người dành thời gian để suy nghĩ trong cầu nguyện những lời của ngài sẽ tiến xa hơn trên con đường phân định ơn gọi linh mục.”

Sách mới: Lời Giới thiệu

Các khía cạnh quan trọng nhất của tiến trình biện phân là cầu nguyện và suy gẫm thiêng liêng. Qua sự hiệp thông cá vị với Chúa Giêsu, chúng ta hiểu được chúng ta là ai và chúng ta đang được kêu gọi để làm gì trong cuộc sống này. Việc cầu nguyện đúng nghĩa đòi hỏi thời gian và sự tập trung.

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2021

Sách mới: Lời Giới thiệu

LỜI GIỚI THIỆU

của Đức Hồng Y TGM Sean O'Malley, OFM Cap.

Tổng Giám mục TGP. Boston

Chủng sinh Sao Biển khóa XX hành hương Đền Thánh Mẹ Nhân Lành Khánh Vĩnh

Các bạn thân mến trong Chúa Kitô,

Sách mới: Phó Thác Hoàn Toàn - Những Lá Thư Gửi Các Chủng Sinh

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI:

PHÓ THÁC HOÀN TOÀN

Những Lá Thư Gửi Các Chủng Sinh


Nguyên tác Anh ngữ: Radical Surrender: Letters to Seminarians

Tác giả: Father Michael J. Najim

Người dịch: Nhã Các Bá

 


MỘT SỐ ĐÁNH GIÁ

1. “Cha Najim đã viết một bộ sưu tập những lá thư rất hay theo truyền thống Lectio Divina (Gặm nhấm Thiên Thư). Các chủng sinh, những người dành thời gian để suy nghĩ trong cầu nguyện những lời của ngài sẽ tiến xa hơn trên con đường phân định ơn gọi linh mục.”

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2021

Vấn đề Vô minh trong Phật học nguyên thủy và Triết hệ Advaita Vedanta

MỤC LỤC

Dẫn nhập

1. Giới thiệu tổng quan hai trường phái

1.1. Phật học nguyên thủy

1.2. Triết hệ Advaita Vedanta

2. So sánh Vô Minh trong hai trường phái

2.1.      Cứu cánh đời người

2.2.      Quan niệm về “Ngã”

2.3.      Vô Minh và Huyễn hóa

2.4.      Sự đa dạng của việc tu tập

3.        Một vài suy nghĩ cá nhân

3.1.   Vô Minh trong cuộc sống

3.2.   Vô Minh trong đời tu Công giáo

Kết luận

Thư mục tham khảo

Đối thoại Phaedo và Linh tượng thuyết

ĐỐI THOẠI PHAEDO VÀ THUYẾT LINH TƯỢNG CỦA PLATO


1. Tóm tắt đối thoại Phaedo

Về hình thức, tác phẩm Phaedo không mang tên người đối thoại chính với Socrates như thường lệ mà đó là tên gọi của người học trò yêu quý của Socrates[1]. Ông này đã chứng kiến cuộc triết đàm giữa Socrates với Cebes và Simmias trong nhà giam ở Athens; và kể lại những điều mắt thấy tai nghe cho Echecrates.

Bài kết thúc môn Giáo lý

BÀI KẾT THÚC MÔN GIÁO LÝ

Câu hỏi: Bạn sẽ khởi sự từ đâu để nói cho con người của thời đại hôm nay hiểu và dễ dàng đón nhận đức tin Công giáo của chúng ta? Tại sao?


Trả lời:

Con người thời nay đang sống trong một thế giới dửng dưng với tôn giáo. Thế nhưng, ngay từ buổi đầu của công trình tạo dựng, Thiên Chúa đã khéo léo đặt để vào lòng con người một cảm thức tôn giáo. Cho nên, dù con người có cố gắng chối từ Thiên Chúa đến đâu đi chăng nữa thì sâu trong lòng họ vẫn hằng khắc khoải về Đấng đã tạo nên mình. Khi ai đó hỏi rằng, người Công giáo tin gì? Tôi sẽ tuyên xưng đức tin của tôi bằng cách lập tức trả lời rằng: “Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha toàn năng…” và đọc hết kinh Tin Kính. Đó là câu trả lời dứt khoát nhất, đơn giản nhất nhưng lại đầy đủ nhất. Chính vì vậy, tôi chọn kinh Tin Kính như khúc nhạc mở đầu để nói cho con người của thời đại hôm nay hiểu và dễ dàng đón nhận đức tin Công giáo của chúng ta. Có bốn lý do dẫn đến việc chọn kinh Tin Kính:

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

Dụ ngôn là gì?

“Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều.”
(Mc 4,2)
Truyền đạt bằng những hình ảnh các câu chuyện
Giống như các giáo sĩ Do Thái thời đó, Chúa Giêsu dùng những từ tượng hình đơn sơ, gọi các dụ ngôn, để giúp người ta hiểu Thiên Chúa ai vương quốc hay triều đại của  Người  giống với cái gì. Ngài sử dụng các hình ảnh nhân vật  trong đời sống hằng ngày để tạo nên những thước phim hay những vở kịch thu nhỏ hầu minh họa cho thông điệp của mình. Đây cách giảng dạy thường xuyên nhất của Chúa Giêsu. Những câu chuyện của Ngài lôi cuốn cả người già và người trẻ, người giàu người nghèo, người học người thất học. Hơn một phần ba các Phúc âm Mátthêu, Máccô Luca là những dụ ngôn do Chúa Giêsu kể lại. Ngài thích dùng những câu chuyện minh họa để chạm đến tâm hồn người nghe thông qua trí tưởng tượng của họ. Những từ tượng hình kích thích tâm trí khám phá Thiên Chúa theo cách khác và làm cho tâm hồn đáp lại tình thương và chân lý của Người. Như một nghệ sĩ tài ba, Chúa Giêsu đã vẽ nên những bức tranh sống động bằng những từ ngữ đơn giản và ngắn gọn. Một bức tranh sống động có thể nói lên cách mạnh mẽ và rõ ràng hơn nhiều từ ngữ. Chúa Giêsu sử dụng những hình ảnh đời thường để chỉ rõ phẩm cấp khác của một thực tại - phẩm cấp bị che giấu, nhưng những người có “mắt để nhìn” và “tai để nghe” vẫn có thể thấy được. Chúa Giêsu truyền đạt bằng những hình ảnh, những câu chuyện và những minh họa sinh động - là những thứ thu hút trí tưởng tượng của khán giả cách thuyết phục hơn là những bài giảng trừu tượng. Những dụ ngôn của Ngài giống như kho tàng được chôn giấu trong đám ruộng chờ được khám  phá  (Mt  13,44).

Lời nói đầu (về tác giả)

Nhiều đọc giả yêu cầu tôi chia sẻ vài điều về chính mình, chẳng hạn như tôi là ai, trình độ của tôi thế nào hay vì sao tôi lập ra trang web “Các Bài Đọc và Các Bài Suy Niệm Thánh Kinh Hằng Ngày”. Hi vọng rằng những chia sẻ sau đây sẽ trả lời phần nào các câu hỏi đó. Tôi hoan nghênh khi các bạn đặt thêm câu hỏi và rất sẵn lòng cung cấp những tài liệu tham khảo cho các học giả, giáo sĩ và bạn bè là những người đã hướng dẫn và làm việc gắn bó với tôi hơn bốn mươi năm qua.

Độc thân khiết tịnh



Độc thân khiết tịnh là luật buộc đối với các tiến chức linh mục. Đó không phải là một cái ách mà giáo hội quàng lên cổ họ nhưng là “một ân huệ quý báu của Thiên Chúa”. Trải hơn hai ngàn năm lịch sử, giáo hội vẫn luôn trung thành gìn giữ truyền thống này cho đến tận ngày nay. Tuy nhiên, giữa một xã hội đang bị tục hóa, vấn đề độc thân khiết tịnh ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Trong số những thách đố từ bên ngoài tác động lên sự độc thân khiết tịnh thì sự cởi mở thái quá của xã hội và những mặt tiêu cực của nền khoa học công nghệ tiên tiến là hai thách đố lớn nhất.

Một vài nhận định về khía cạnh Đào tạo Mục vụ trong sắc lệnh Optatam Totius


Công đồng Vatican II là công đồng hoàn vũ thứ 21 của Giáo hội Công giáo Rôma. Sau gần 03 năm làm việc, các nghị phụ đã đúc kết thành quả của công đồng thành 4 hiến chế, 9 sắc lệnh và 3 tuyên ngôn. Trong 9 sắc lệnh của công đồng, có 2 sắc lệnh liên quan đến chức linh mục. Sắc lệnh Presbyterorum Ordinis đề cập đến tác vụ và đời sống linh mục. Sắc lệnh Optatam Totius đề cập đến việc đào tạo linh mục. Ngoài ra, các văn kiện còn lại cũng đề cập ít nhiều đến chức linh mục. Trong bài này, người viết sẽ nêu ra một vài nhận định cá nhân về khía cạnh đào tạo mục vụ trong sắc lệnh Optatam Totius, vì mối quan tâm về mục vụ chi phối tất cả công cuộc đào tạo.

Nghĩ về nó



Chiều nay trời mưa, nó đứng cạnh cửa sổ, đưa mắt nhìn vào khoảng không và đăm chiêu suy nghĩ về thuở ban đầu đã qua, cái thuở mà có lần nó tâm sự với tôi là nó rất-hạnh-phúc. Kể từ ngày bước chân vào Nhà Ứng Sinh đến nay đã được bốn tháng tròn, đây là lần đầu tiên tôi thấy nó có vẻ buồn và nghĩ nhiều. Bình thường nó không như thế. Mà lúc nào nó cũng nhảy nhót, hồn nhiên và đôi khi là phá phách nữa. Nó cũng rất ngây thơ, sự ngây thơ của dân tỉnh lẻ, không đáng quan tâm nhưng lại tạo cho nó một vẻ gì đó hơi ngu ngốc, ngu ngốc theo kiểu đáng yêu, số 1 cộng đoàn nhận xét như vậy. Nhưng ở đời không như ta nghĩ, sự phá phách cùng với tính ngây thơ của nó đã không ít lần khiến các anh em dở khóc dở cười. Chẳng hạn như, có một bữa, số 1 vào nhà vệ sinh phụ có khóa bên ngoài, thế là chuyện gì đến cũng phải đến, số 1 phải năn nỉ nó nó mới chịu tha. Cũng có lần, anh P nhà nó ra ban công chăm sóc cây cảnh, nó ở bên trong, khóa cửa lại và bỏ xuống lầu. Anh P năn nỉ nó thế nào nó cũng không mở và anh phải nhờ người khác. Hay như những giờ thể thao, nó không biết đá bóng nên lúc nào nó cũng theo sát trái bóng và nhiều lần nó cướp bóng của người khác một cách “trắng trợn” và buồn cười. Còn ở trong nhà, nó không chừa hay nể nang bất kì ai, hễ ai sơ hở là nó “chộp” lấy và “bắn” ngay. Vì với nó, cuộc sống phải thật tự nhiên thì mới phát triển con người được. Nghĩ thế nên lúc nào tôi cũng thấy nó vui tươi và trong sáng. Nó không nghĩ được nhiều. Nó chỉ biết có ba việc: ăn, ngủ và học.  Tuy nó “nghịch ngợm” như con nít vậy nhưng nó không làm tổn thương ai cũng như không ai buồn nhiều vì nó. Thỉnh thoảng, số 1 bị nó làm cho te tua không biết xử trí sao mới giận nó chút ít. Thế mà, thời gian trôi qua, cùng với cách huấn luyện trong Nhà Ứng Sinh, nó đã trở thành một con người khác hẳn. Nó không còn bộp chộp, không còn “tự nhiên”, không còn ngây ngô nữa. Nó đã “lớn” hơn, chín chắn hơn, biết suy nghĩ nhiều hơn trước khi hành động. Và quan trọng hơn tất cả, nó nhận ra rằng nó đã biết “yêu” người khác nhiều hơn…
Nó yêu người khác qua việc tông đồ, qua bổn phận hằng ngày, qua những người bạn nó tiếp xúc ở trường và qua những anh em trong cộng đoàn. Biểu hiện của điều đó là việc nó thức dậy đúng giờ hơn, tham dự Thánh lễ đều đặn hơn, giữ chương trình sống tốt hơn và đi học nhiều hơn. Nó cũng biết hỏi thăm anh nó khi anh nó bị ốm, nó còn phụ anh nó khi anh nó làm cơm không kịp, hay như nó chịu ngồi hàng giờ lục đục trên phòng đồ chỉ để…làm cái móc treo ảnh. Nó còn làm nhiều việc nữa, những việc mà trước đây không bao giờ tôi thấy nó làm.
Có lần, trong lúc đi tông đồ cùng nó, nó đột ngột hỏi tôi:
·        Anh thấy em dạo này có thay đổi gì không?
·        Không em. – Tôi trả lời một cách bâng quơ sau vài giây suy nghĩ. Nó có vẻ thất vọng nhưng nó đã kịp tự trấn an chính nó.
Một thời gian sau nó lại hỏi tôi như vậy. Và tôi bảo nó là để tôi suy nghĩ đã.

Bẵng đi một thời gian, giờ đây, bị ấn tượng mạnh bởi hình ảnh một chàng trai cao lêu nghêu với giọng hát trầm buồn đang thả hồn theo những giọt mưa, tôi sực nhớ tới câu hỏi ấy và ngồi ghi lại cảm xúc về nó như một câu trả lời muộn màng cho nó. Thật sự, nó có nhiều thay đổi và sự thay đổi của nó lúc nào cũng hai mặt. Một mặt giúp nó trở thành một người đàn ông đúng nghĩa, trưởng thành và ích lợi. Mặt khác, điều đó khiến nó mất đi sự đơn sơ và thanh thản, vốn là những thứ thích hợp với nó. Nhưng trên con đường nó đã chọn, thì sự thay đổi của nó là thích hợp và cần thiết. Nó không thể sống ơn gọi của mình theo tình cảm mà phải lí trí nhiều hơn, đặc biệt là Dòng mà nó đang tìm hiểu. Nó không thể là đứa “con nít” mãi. Nó phải trưởng thành, phải biết tự lập, biết nhận định kĩ càng trước khi hành động. Nó phải biết rằng nó là ai, sứ mạng ở trần gian này của nó là gì và làm thế nào để nó có thể chu toàn sứ mạng ấy cách trọn vẹn. Khi đã ý thức được như vậy, nó sẽ nhận ra ý Chúa muốn nơi nó. Và lúc đó, nó mới hoàn toàn tự do, nhỏ bé và bình an. Cố lên nó nhé!
Hoa Vô Thường